Trường ca viết cho người tôi yêu (phần 2)
(08/11/2010)
Tác giả:
BÚT TÂM
Điểm cộng đồng:
0
| Lượt đọc:
82
phần 2.TRƯỜNG CA VIẾT CHO NGƯỜI TÔI YÊU.(BÚT TÂM)
Viết cho em phút mở đầu năm mới,
gió đưa nôi,quả trứng trái đất cựa mình
dòng tâm sự như mùa xuân nảy nở,
Anh viết cho em nỗi nhớ hoa cúc vàng-
con bướm ra khỏi kén!
viết cho em trong giây phút hân hoan
niềm tin yêu ngời sáng
ước mơ anh là em
nụ cười rạng ngời hạnh phúc.
giây phút thiêng liêng mang theo lời cầu chúc
chúc em ...là của anh!
Của mùa xuân hoa trái ngọt lành
của giêng hai xanh mê mải nương lúa
của nắng vàng thu thơm hoa sữa
của đông tình yêu thẳm sâu trái chuối lốm đốm chín mùi!
Viết ...
Bài thơ hoài cổ vô đề (19/05/06). bút tâm.
(08/11/2010)
Tác giả:
BÚT TÂM
Điểm cộng đồng:
0
| Lượt đọc:
86
Bài thơ hoài cổ vô đề (19/05/06). bút tâm.
Rồi một ngày trái đất toàn con người,
chán nhỉ?!
họ sẽ đem nhau ra làm trò tiêu khiển của nhau!
-qua ngày,chán nhỉ?
Có anh chàng ngồi buồn giả giọng tiếng chim
Một anh chàng khác buồn vác súng săn ra bắn
Mọi người nhìn ,đồng thanh kêu lên-thật may mắn!
rồi nhao nhao:
đến lượt tôi! ngồi,đứng mãi chán quá thôi!
Anh cầm súng săn tiếp tục cuộc chơi.,
nào cô nàng giả mèo
nào mấy ả giả làm gà,vịt
rồi cả mấy anh chàng làm như ngựa hí
một nhóm giả bầy dê
anh cầm súng săn cũng gầm như sư tử nhả loạt đoạn mường tượng mưa bay,bão giật!
và nhữn...
Anh còn yêu em
(09/11/2010)
Tác giả:
Phú Tuệ
Điểm cộng đồng:
0
| Lượt đọc:
197
Phố núi giờ chắc lắm đổi thay? Em đã là bác sĩ và vẫn chưa có gia đình. Anh thường lưu tại đất Kinh Kì và cũng chẳng đoái hoài gì đến chuyện tình yêu.
Ta tiếc thời gian trôi quá nhanh. Ta tiếc tuổi thần tiên trong sáng cùng bao điều ngớ ngẩn. Không phải tới giờ anh mới nhìn thấy, từ lâu rồi em ạ, ngay sau khi anh ra Bắc học đã biết nhưng chả làm sao cho đặng. Lúc ấy anh biết rõ, anh yêu em hơn bao giờ hết và sẽ chẳng bao giờ có em trong bất cứ hoàn cảnh nào nữa. Thế đấy, có thể cả...
Chán........................................
(09/11/2010)
Tác giả:
Tue_Nhan_Y
Điểm cộng đồng:
0
| Lượt đọc:
232
Tự nhiên buồn! Buồn đến mức nước mắt nó rơi từ lúc nào cũng không biết.
Tại sao tự nhiên tâm trạng nó lại thế này???
Xem nào: Nhẫn Ý ơi! Quan sát một chút xem cái gì trong đầu mày???
Ta nghe thấy những âm thanh ở bên cạnh..." Ăn chốt nhé, ăn xong không biết đánh cây gì, còn một nước, ăn thì chịu...". Một bên : " Này con cứ mỗi khi con giận giữ ta cảm thấy rất đau lòng và thương con vô hạn...."
Ta thấy đầu ta, những hình ảnh đèn đường, dòng sông lặng lẽ trôi, những mảnh ghép, hình ảnh chạy qua trong đầu, nó được sắp xếp như một cuốn phim.
...................................................
Ước ao & Giọt nhớ !!!
(10/11/2010)
Viết nhé cho anh , mấy vần thơ
Đượm tình nhung nhớ lẫn mong chờ
Lời thơ không vướng màu tan vở
Để trọn lòng anh những ước mơ.
Hãy viết cho anh , khúc nhạc lòng
Quãng chờ - quãng đợi , chút ngóng trông
Đừng màng vướng bận niềm chua xót
Nhịp tiếng tơ lòng hoài nhớ mong.
Hãy viết cho anh , một chuyện tình
Như đôi bướm lượn lúc bình minh
Đề tên hai đứa mình trong đó
Như bức tranh tình, mộng đẹp xinh.
Hãy viết đi em, viết thật nhiều
Viết lên những tiếng của "Thương yêu "
Hòa thêm một chút màu son sắt
Một chút hương nồng nhé !"Em yêu".
Anh muốn làm sao ...
What if
(10/11/2010)
Tác giả:
Tue_Nhan_Y
Điểm cộng đồng:
0
| Lượt đọc:
243
Em ước trên đời sẽ không có hai chữ "giá như".
Bởi vì nếu không có nó, người ta sẽ không phải cảm thấy nuối tiếc.
Nhưng khi ước cho một điều gì đó xảy ra, cũng chẳng phải là mình đang tiếc nuối một cái gì đó sao?
Em đã từng ước rất nhiều và cũng nhiều lần phải nói giá như.
Nhưng nếu những điều ước đó trở thành hiện thực, thì thế giới này đã hoàn mỹ lắm rồi, anh nhỉ?
Nhưng thế giới này không có sự hoàn hảo, cũng như anh đã từng làm cho ngày của em luôn thiếu chút ít gì đó đôi khi bằng một nỗi nhớ cồn cào hay chỉ bởi thiếu một dòng chúc ngủ ngon trên YM, hoặc một ngày em không ...
NHỚ QUÊ
(11/11/2010)
NHỚ QUÊ 3
Xa quê nỗi nhớ cồn cào
Mùi đồng rơm rạ ùa vào giấc mơ
Cỏ ngai ngái thảm tuổi thơ
Trẻ thay nhau hít ngẩn ngơ thị vàng
Tanh tanh mót cá ao làng
Bùn đen nhem nhuốc cười vang…Nhớ người...
NHỚ QUÊ 2
Xa quê nối nhớ cồn cào
Lứu lo chim hót chào mào véo von
Tiếng ve trường vắng lặng buồn
Đêm khuya ếch ộp luôn mồm gọi mưa
Tiếng lòng cọt kẹt võng đưa
Tiếng ru con ngủ ban trưa…Ngậm ngui.
----------------------
9/11/2010
ChuTuấnKiệt – thơ tôi
---------------
10/11/2010
Tiễn biệt người đi
(11/11/2010)
Comment tôi thấy giật mình
Ảnh kia thì đúng là hình Hồng Công
Vô tình lòng tự bảo lòng
Ghé thăm blog-ôi không ngờ rằng
Hồng Công người bạn trẻ măng
Tôi chưa từng biết-Biết rằng trái tim
Cuộc đời bạn ấy đi tìm
"Một chân lý sống-con chim yêu đời
Trần gian ở trọ một thời"
Người giàu nghị lực cuộc đời sáng trong
Trong mình bệnh tật như không
12 năm đã sống với chung "thần sầu"
Tấm gương còn mãi về sau
Bạn bè blog thương nhau tìm về
Bắc Giang nhỏ lệ miền quê
Đón người con gái trở về quê cha
Từ nay bạn đã đi xa
Chúng tôi luôn nhớ bạn là tri ân
Bạn xa cho đến bạn gần
Cùng ...
Nhật ký ngày 11/11/2010
(11/11/2010)
Tác giả:
Mr Huy
Điểm cộng đồng:
0
| Lượt đọc:
49
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé nhỏ luôn mong muốn tìm kiếm được cho mình một cuộc sống vẹn toàn. Một hôm, cô cầu xin Thượng Đế ban cho cô mọi thứ cô ao ước.
Thế là Thượng Đế xuất hiện và bảo với cô bé rằng: "Con hãy đi theo con đường lộng gió phía trước, ở đó có hàng trăm triệu hòn đá nhỏ. Ta cho con kỳ hạn là 365 ngày để nhặt một hòn đá lớn nhất mà con có thể tìm thấy. Hòn đá càng to thì ta càng ban cho con nhiều hơn. Điều kiện đặt ra là khi con đi qua rồi thì không được quyền quay lại. Vì vậy, hãy suy nghĩ thật cẩn thận trước khi con chọn hòn đá cho mình".
Cô bé cảm thấy thât sung sướ...
Thử đọc xem!
(11/11/2010)
Tác giả:
vuchi
Điểm cộng đồng:
0
| Lượt đọc:
84
Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói: "Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York , cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn để dành cho một dịp đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi..." Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...
Quay sang tôi, anh bảo:...
Trang đầu < 1 2 3 4 > Trang cuối
Xem tác tác phẩm từ ngày
đến ngày