MỘT CUNG GIÓ THẢM MƯA SẦU (06/12/2011 06:34 PM)

Lượt đọc:
146

Gió đông ơi lạnh lòng lắm đó
Ta buồn nhiều bởi gió thổi qua
Đêm đông ngồi trước hiên nhà
Gió lay tàu chuối làm ta giật mình
Sao cơn gió vô tình lạnh thế
Chiếc áo đơn chẳng thể ấm lòng
Miệt mài vẫn kiếp con ong
Phơi lưng ngày tháng sắp còng rồi chăng?
Trăng đêm đông chị Hằng đâu nhỉ?
Ló mặt ra thủ thỉ cùng ta
Cho hương sắc thắm vườn hoa
Cho tình trải rộng bao la tình người
Đời là thế nụ cười vội tắt
Môi tím bầm hiu hắt vỡ ra
Nhăn nheo vỡ cả làn da
Nẻ từng khúc đoạn như là da trâu
Cơn mưa sầu nơi đâu ập tới
Chiếc chăn bông chẳng đợi phơi ra
Vo viên mớ bảy mớ ba
Che lòng bớt lạnh làn da tím bầm
Mùa đông ơi lâm thâm ướt áo
Một cuộc đời cơm cháo mua vui
Cớ sao lại phải ngậm ngùi
Mưa sầu gió thảm sụt sùi cho đau
Ngẩng nhìn lên hoa cau chớm nở
Nắng lên rồi hé mở vừng đông
Ra vườn ngắm nụ hoa hồng
Nâng niu nhớ cả cộng đồng người thân
Tuy rằng xa kéo gần thêm lại
Nở nụ cười đâu phải vô duyên
Bên nhau ôi những bạn hiền
Trời đông thêm ấm nghèo tiền mà sang





